[Dịch] Thần Bí Phục Tô

/

Chương 89: Người ngự quỷ đã chết

Chương 89: Người ngự quỷ đã chết

[Dịch] Thần Bí Phục Tô

Dâng hoa cúng dường Đức Phật

8.710 chữ

15-09-2026

Rốt cuộc Dương Gian và Âu Dương Thiên vẫn không đánh nhau.

Không phải Âu Dương Thiên nuốt trôi được cục tức này, mà vì nếu thực sự động thủ, chẳng ai chiếm được món hời nào.

Dương Gian là người mới, thời gian cách lúc lệ quỷ sống lại phỏng chừng vẫn còn một đoạn, nhưng Âu Dương Thiên lại không có đủ vốn liếng để tiếp tục hao tổn với hắn nữa.

Cục tức này không thể không nhịn, không nhịn được, chính là chết.

"Nếu ngươi không muốn đánh tiếp, chuyện này cứ đến đây chấm dứt... Phụt~! Ha ha." Dương Gian vốn đang giữ vẻ mặt nghiêm túc, bỗng phụt một tiếng, không nhịn được mà bật cười.

Sắc mặt Âu Dương Thiên càng thêm khó coi: "Ngươi thử cười thêm tiếng nữa xem?"

Dương Gian đáp: "Xin lỗi, xin lỗi, ta không phải cười nhạo ngươi, chỉ là chợt nhớ tới một chuyện rất vui mà thôi."

Đối với cái lý do qua loa lấy lệ này, Âu Dương Thiên có đánh chết cũng vạn lần không tin.

"Có điều chuyện ban nãy, ta chẳng những đã xin lỗi ngươi, mà còn cho ngươi một cơ hội nổ súng bắn ta."

Dương Gian tắt nụ cười, hai mắt khẽ híp lại: "Phát súng kia của ngươi hoàn toàn có thể bắn nát đầu ta, nhưng ngươi lại không làm được, chuyện này không thể trách ta chứ? Huống hồ trong tình huống lúc trước, lệ quỷ đang quanh quẩn gần đó, ta nghe thấy tiếng bước chân nên lập tức nổ súng cũng rất hợp tình hợp lý, không hề cố ý nhắm vào ngươi."

"Chỉ là tính cảnh giác của ngươi quá kém, hoặc do ngươi tiếc rẻ không nỡ dùng sức mạnh lệ quỷ của bản thân, cho nên mới trúng đạn."

"Nếu không, với tài bắn súng của một người mới như ta, làm sao có thể bắn trúng ngươi được."

Trương Hàn ở bên cạnh lên tiếng: "Lời này của Dương Gian quả thực không sai, tình cảnh khi đó đúng là vô cùng nguy hiểm. Ta cũng đuổi theo con quỷ kia mà đến, nhưng tới khúc rẽ trong ngõ thì tiếng bước chân của nó lại biến mất. Bọn ta suýt chút nữa đã đánh nhau, sau đó tiếng bước chân của ngươi lại đột nhiên vang lên ngay bên cạnh."

"Dưới tình huống như vậy, người bình thường đều sẽ ra tay trước, chẳng có lý do gì lại để mặc cho lệ quỷ bắt đầu giết người."

"Trương Hàn, Âu Dương Thiên, Dương Gian, ba người các ngươi gần như đều đuổi theo tung tích của lệ quỷ mà tới, kết quả lại chạm mặt ở một ngã rẽ, suýt chút nữa còn đánh nhau. Các ngươi nói xem, liệu có phải lệ quỷ cố ý muốn chúng ta nội đấu không?"

Đúng lúc này, Diệp Tuấn ở bên cạnh bỗng trầm mặt lên tiếng.

Tuy trong lòng hắn cũng vô cùng căm hận Dương Gian, nhưng lúc này quả thực không thể tùy tiện động thủ.

Chỉ cần sơ sẩy một chút, để lệ quỷ chớp được cơ hội là sẽ mất mạng như chơi.

"Có khả năng này." Trương Hàn gật đầu.

Dương Gian lại bình thản đáp: "Không có khả năng đó. Ta thấy mục đích thực sự của con quỷ kia không phải là giết người, ít nhất không phải là giết chúng ta. Mục đích thực sự của nó là muốn thả con quỷ trong cơ thể chúng ta ra ngoài. Mà chúng ta là người ngự quỷ, hòa làm một thể với quỷ, muốn thả quỷ trong người chúng ta ra, chỉ có một cách duy nhất."

"Đó là giết chết chúng ta."

"Đây hẳn là mục đích của con quỷ ở Hoàng Cương thôn."

"Ngươi có căn cứ gì không?" Diệp Tuấn hỏi.

Dương Gian đáp: "Không có, đây chỉ là suy đoán của ta."

Hắn đương nhiên là có căn cứ, chính là trong mấy tiếng đồng hồ nằm liệt trên giường kia, con quỷ đó bước vào cửa nhưng không hề ra tay giết hắn trước, mà lại đi mở chiếc hộp hoàng kim đang giam giữ vô đầu quỷ của hắn.

Cho nên chứng cứ vô cùng đầy đủ.

"Nơi này không phải chỗ cho trẻ con chơi đồ hàng, chuyện không có căn cứ thì đừng nói bừa, sơ sẩy một chút là có người chết đấy." Âu Dương Thiên sa sầm nét mặt nói.Thực ra, phát súng kia của Dương Gian chẳng gây ra tổn thương gì đáng kể cho thể xác hắn, chủ yếu là đả kích về mặt tôn nghiêm.

"Nếu các ngươi có suy đoán nào hợp lý hơn thì cứ nói ra, nhưng trước đó ta muốn hỏi một câu... Câu lạc bộ Tiểu Cường các ngươi tổng cộng cử đến bao nhiêu người ngự quỷ?" Dương Gian lên tiếng.

"Tổng cộng sáu người, trong đó có năm người ngự quỷ. Ngươi hỏi chuyện này làm gì?" Trương Hàn đáp.

Dương Gian nói: "Không có gì, ta chỉ muốn nói, ở đây mới có ba người các ngươi, hai người ngự quỷ còn lại đi đâu rồi? Trong thôn vang lên tiếng súng, hai người kia không nghe thấy sao? Hay là nghe thấy rồi, nhưng lại không thể chạy tới?"

Lời này vừa thốt ra, sắc mặt ba người Trương Hàn, Diệp Tuấn và Âu Dương Thiên chợt biến đổi.

"Không ổn, còn Hạ Thắng và Trương Nhất Minh..." Trương Hàn đứng phắt dậy.

"Đi, mau tới đó xem sao."

Sau khi kịp phản ứng, mấy người gần như không chút do dự lập tức lao ra khỏi cửa, vội vã chạy về phía chỗ ở của Hạ Thắng và Trương Nhất Minh.

Trước đó, để điều tra sự kiện linh dị ở Hoàng Cương thôn, bọn hắn đã dự tính chia làm các nhóm hai người, tách ra hành động nhằm đẩy nhanh tốc độ, rút ngắn thời gian.

Thế nhưng chẳng ai ngờ được, lệ quỷ lại ập đến hung hiểm như vậy.

Mới chỉ đêm đầu tiên, lệ quỷ đã xuất hiện.

"Chính là chỗ này."

Rất nhanh, mấy người bọn họ đã đi tới trước một căn nhà dân cũng được thuê tạm thời.

Nhưng lúc này, đèn đuốc trong phòng đang bật sáng trưng, từ bên trong vọng ra tiếng khóc thét gần như suy sụp của một nữ nhân.

"Sao lại có nữ nhân ở đây? Lúc trước ở câu lạc bộ đâu có thấy người ngự quỷ nào là nữ." Dương Gian chậm rãi bước tới, cau mày.

"Là tiểu tam do Hạ Thắng bao dưỡng."

Trương Hàn giải thích: "Đây chỉ là một người thôi, bên ngoài hắn còn nuôi rất nhiều nữ nhân khác. Ả này là kẻ được Hạ Thắng sủng ái nhất, hắn thậm chí còn chi ra năm trăm vạn để ép phu quân của ả ly hôn. Sự kiện linh dị lần này, hắn cảm thấy không có vấn đề gì lớn nên mới dẫn ả theo."

"Hắn coi nơi này là chốn du ngoạn thật sao, lại còn dẫn theo nữ nhân." Dương Gian lắc đầu.

Bất quá, tên người ngự quỷ tên Hạ Thắng kia đúng là đủ tàn nhẫn.

Phàm nhân một khi dính líu vào chuyện này thì kết cục chỉ có một, đó chính là cái chết.

Nữ nhân đối với hắn cùng lắm cũng chỉ như món đồ tùy thân, căn bản chẳng hề bận tâm đến sống chết của ả.

Khi mấy người bước lên lầu, liền nhìn thấy giữa phòng khách lầu hai đang đặt một cỗ thi thể.

Nói chính xác hơn, là hình dáng của một cỗ thi thể.

Bên ngoài thi thể được bọc kín mít bằng một lớp kim bạc, tựa như một chiếc kén tằm. Bên cạnh là một nam tử trạc ngoài ba mươi tuổi đang rít thuốc với vẻ mặt nặng nề, dáng vẻ vô cùng trầm mặc.

"Trương Nhất Minh, Hạ Thắng đâu?" Diệp Tuấn bước tới hỏi.

Trương Nhất Minh trầm giọng đáp: "Chết rồi, cỗ thi thể trên mặt đất này chính là hắn."

Cái gì?

Lời này vừa thốt ra, sắc mặt những người còn lại tức khắc đại biến.

Chết rồi sao?

Một người ngự quỷ cứ như vậy mà chết rồi ư?

Chuyện này sao có thể? Dù là một con cóc, trước khi chết cũng phải giãy giụa nhảy nhót vài cái chứ.

Tên Hạ Thắng này dù thế nào cũng không đến mức ngay cả một con cóc cũng không bằng chứ?

Vừa tới Hoàng Cương thôn ngày đầu tiên đã bỏ mạng?

Ngay cả cơ hội giãy giụa cũng không có.

"Chết như thế nào?" Diệp Tuấn dồn dập hỏi.

Trương Nhất Minh rít một hơi thuốc thật sâu: "Không rõ, lúc ta chạy tới thì hắn đã chết rồi. Để cho an toàn, ta đã dùng kim bạc bọc kín thi thể hắn lại, sợ con quỷ trong cơ thể hắn thoát ra ngoài... Nhưng đây chỉ là suy nghĩ lạc quan của ta thôi, ta có cảm giác, con quỷ trong cơ thể hắn đã không còn ở trong cỗ thi thể này nữa rồi.""Đây là ảnh chụp lúc hắn vừa chết, ta sợ các ngươi hiểu lầm nên đã chụp lại vài tấm."

Nói xong, hắn đưa điện thoại ra.

Trên màn hình là mấy bức ảnh chụp Hạ Thắng sau khi chết.

Trong ảnh, Hạ Thắng nằm sõng soài trên mặt đất, thi thể cứng đờ, miệng há to hết cỡ, khóe môi gần như rách toạc. Lồng ngực hắn bị thứ gì đó tàn nhẫn xé nát, máu tươi đầm đìa, trông cực kỳ khủng khiếp.

"Trước khi xảy ra chuyện, Hạ Thắng đang ở trên lầu tìm hoan với nữ nhân, ta phụ trách gác đêm. Về sau, ta nghe thấy gần đó có tiếng bước chân nên mới đuổi theo ra ngoài một lát. Nhưng sau đó ta mới biết tiếng bước chân kia là cố ý dụ ta rời đi, bởi vì ngay lập tức ta đã nghe thấy tiếng hét thảm thiết truyền ra từ trong phòng, chính là do nữ nhân của hắn phát ra."

Trương Nhất Minh chỉ tay về phía nữ nhân đang co ro run rẩy ở góc tường, đầu bù tóc rối, y phục xộc xệch.

Nhìn vóc dáng và tướng mạo thì ả quả là một mỹ nhân thực thụ, nhưng lúc này trên mặt ả chỉ còn lại sự kinh hoàng, tinh thần dường như đã hoàn toàn sụp đổ, chẳng biết trước đó ả rốt cuộc đã chứng kiến thứ gì đáng sợ.

"Hỏi được gì không?" Trương Hàn bước tới.

"Đừng uổng phí công sức, nữ nhân này chắc đã bị dọa phát điên rồi, không hỏi ra được gì đâu." Trương Nhất Minh rít một hơi thuốc, trên mặt lộ rõ vẻ lo âu.

"Con quỷ ở Hoàng Cương thôn này không nhắm vào người thường, mà nhắm vào người ngự quỷ... Không, nói chuẩn xác hơn là nhắm vào con quỷ trong cơ thể chúng ta. Nhiệm vụ lần này ta cảm thấy cực kỳ đặc thù, tuyệt đối không đơn giản như những sự kiện linh dị thông thường, ta đề nghị... từ bỏ nhiệm vụ."

"Rời khỏi Hoàng Cương thôn."

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!